Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

Chính sách tốt ở trên, xuống dưới thì bị vô hiệu hóa

"Có tình trạng là cấp trên có chính sách tốt, nhưng cấp dưới luôn sẵn sàng có “đối sách” quyết liệt, có khi còn vô hiệu hóa tất cả chỉ vì lợi ích cục bộ!”- LS Nguyễn Ngọc Bích kể.

LTS- Những biện pháp cải cách thủ tục hành chính quyết liệt mà Chính phủ tiến hành thời gian qua đang gặp phải sự kháng cự không ít từ chính bộ máy hành chính quan liêu.Tuần Việt Nam có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Minh Nhị- nguyên Chủ tịch UBND tỉnh An Giang và Luật sư Nguyễn Ngọc Bích.

Thưa ông, những chủ trương quyết liệt của Chính phủ trong thời gian qua như cải tiến môi trường kinh doanh, bãi bỏ giấy phép con đã được ủng hộ và hoan nghênh, song vẫn còn tồn tại nhiều bất cập chưa được giải quyết như nạn tham nhũng, vòi vĩnh, các ông có biết thực hư chuyện này như thế nào?

Ông Nguyễn Minh Nhị: Những việc mà Chính phủ và các cơ quan chức năng đang tiến hành là cần, là quan trọng nhưng vẫn chưa chạm được tới gốc gác vấn đề.

Bản chất của vấn đề không nằm ở thủ tục, cải cách hành chính mà ở công tác cán bộ. Chuyện này nguy hiểm vì nó không có điểm dừng, cho nên có nhiều vấn đề gọi tên không được.

Nguyên cả bộ máy thực hiện mà không gọi tên được thì có ai lên tiếng? Vì vậy không thể quy trách nhiệm. Mà nếu có quy được thì cũng khó mà xử lý tới nơi tới chốn.

Anh thử đi hỏi những đối tượng như doanh nhân hay luật sư, những người trực tiếp cọ xát với bộ máy đang được cải cách mà xem. Cái gì đang thực sự cản trở, thậm chí “chống cự”, sau đó bắt tay cải cách chính những đó.

doanh nghiệp, thủ tục hành chính, chính sách,vợ chồng

Doanh nghiệp sợ nhất là “phí” không chính thức

Thưa ông Nguyễn Ngọc Bích, là người gần gũi, gắn bó với doanh nghiệp, ông nhận thấy những cải cách mạnh mẽ, quyết liệt của Chính phủ, đặc biệt là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thời gian qua đã ảnh hưởng tích cực đến môi trường kinh doanh như thế nào? Những cải cách ấy liệu có đủ mạnh để giúp Chính phủ đạt được mục tiêu từ “Chính phủ kiến tạo” thành “Chính phủ phục vụ”?

LS. Nguyễn Ngọc Bích: Chuyển đổi từ nhà nước quản lý sang nhà nước phục vụ là vô cùng khó khăn. Khó khăn lắm.

Doanh nghiệp sợ nhất là “phí” không chính thức, tức là phí chạy công việc cho người phụ trách trực tiếp và sếp của ông ấy phía sau. Luôn có 2 người như vậy. Gọi nôm na là phí “bôi trơn” đấy.

Doanh nghiệp hoạt động phải chịu nhiều loại phí. Nhưng tất cả các loại phí khác không sợ bằng phí “bôi trơn”.

Bản chất là tiền hối lộ phải không ạ?

LS. Nguyễn Ngọc Bích: Đúng rồi! Đó là tiền hối lộ!

Bên đưa hối lộ hoàn toàn tự nguyện trong chuyện này nên im lặng, chấp thuận cho nên phải tốn tiền mà không kêu ca gì?

LS. Nguyễn Ngọc Bích: Đúng. Không kêu được. Vì nếu kêu thì không được việc. Người ta sử dụng quyền chứ không phải giúp đỡ! Cho nên đổi từ Nhà nước quản lý sang Nhà nước phục vụ khó lắm.

Có nhiều thủ tục hành chính ẩn trong các điều khoản của các Thông tư, Nghị định được loại bỏ, có nghĩa là đã tháo bớt rào cản pháp lý và gỡ bỏ những “công cụ” cứng nhắc không phù hợp…. Vậy sao dường như những khó khăn liên quan tới thủ tục hành chính cho doanh nghiệp vẫn còn rất nhiều chuyện đến mức có những doanh nghiệp có cảm giác gần như chưa sửa được gì? Mấu chốt là ở đâu vậy?

LS. Nguyễn Ngọc Bích: Ví dụ tôi là chủ tòa nhà văn phòng này, tôi ra quy định rất nghiêm là phải tận tình, đàng hoàng với khách đi vào đây làm việc. Nhưng người bảo vệ , tức người trực tiếp sẽ cho khách vào hay không cứ muốn “tranh thủ” kiếm chác, vòi vĩnh khách. Ai muốn vào phải đưa tiền, còn không tìm mọi cách đòi hỏi phải thế này thế kia để không xòe tiền ra thì không vào được.

Môi trường pháp lý của chúng ta đang trong tình trạng như thế!

Có nghĩa là, quy định hay luật có nghiêm tới đâu đi nữa thì người trực tiếp phụ trách công việc là rất quan trọng. Ta phải nhìn vào chỗ đó chứ đừng nhìn chỗ khác. Chỗ đó chính là gốc của vấn đề.

Nếu người viên chức làm việc với tâm thế phục vụ thì giấy phép con chẳng có ý nghĩa gì cả!

Tôi có thể hiểu, nhân tố con người quan trọng nhất trong mọi vấn đề?

LS. Nguyễn Ngọc Bích: Đúng, viên chức trực tiếp xử lý và người thủ trưởng phụ trách là quan trọng nhất. Quan trọng và quyết định hơn giấy phép con hay điều kiện kinh doanh rắc rối. Giống như quy định vào tòa nhà như thế nào không quan trọng bằng anh gác cửa vậy!

Nếu đã biết vậy, tại sao không tập trung xử lý anh gác cửa? Chắc chắn khách mà không vào tòa nhà được, họ sẽ chẳng ngại ngần gì mà không phản ánh với chủ nhà?

LS. Nguyễn Ngọc Bích: Cái đáng nói là không xử lý được. Tức là không chế tài được!

Cho nên, trong nhiều trường hợp doanh nghiệp muốn giải quyết công việc thì đành chấp nhận “dàn xếp dưới gầm bàn” cho xong!

Biết là vô lý nhưng không còn cách nào khác!

Theo ông, lý do tại sao lại không chế tài được? Nếu đã có quyết tâm làm tới cùng thì sẽ có cách? Theo ông, có hay không, vấn nạn này cứ dai dẳng nguyên do là có sự “tiếp tay ngầm” từ phía doanh nghiệp?

LS. Nguyễn Ngọc Bích: Anh nói thế chứ không làm được đâu. “Đấu tranh” thì “tránh đâu”. Công việc mà không giải quyết xong thì sao mà làm ăn được.

Còn chế tài cán bộ làm sai hay vòi vĩnh, gây khó cho doanh nghiệp? Tôi kể chuyện này để anh tự rút ra câu trả lời. Hãy xem trường hợp ở TP.HCM, Bí thư Đinh La Thăng đi kiểm tra chỉ đạo cách chức trưởng phòng TN – MT huyện Hóc Môn thì biết, nhiêu khê vô cùng. Nếu báo chí không vào cuộc có khi còn kéo dài nữa!

Có tình trạng là cấp trên có chính sách tốt nhưng cấp dưới sẵn sàng có “đối sách” đối phó quyết liệt không kém, có khi vô hiệu hóa tất cả chỉ vì lợi ích cục bộ!

(Còn nữa)

Duy Chiến thực hiện


Xếp ‘ghế’ cho con, cho vợ như… ‘làm xiếc’

Chả thiếu chuyện xếp ghế cho con, cho vợ của ai đó có quyền cứ như “làm xiếc”, cứ như “chuyện thường ngày ở huyện”: Chuyện đời nó phải thế có chi mà lạ (?)

Quốc hội Khóa XIV, Kỳ họp thứ 2 đang nóng bỏng với bao việc trọng sự bàn việc nước, lo việc dân.

Cử tri cả nước chờ đợi những quyết sách mới từ vĩ mô để đất nước vượt ra khỏi “vòng xoáy” của nền kinh tế quốc gia chưa bền vững.

Nhưng dư luận cuộc sống lại xoay tròn câu chuyện chọn người tài, hay người nhà, nghe rất lạ tai. Đó là chuyện Sở Lao động, Thương binh và Xã hội (LĐ, TB và XH) tỉnh Hải Dương chỉ có 46 người mà tới 44 là lãnh đạo!

Dư luận cho rằng vụ việc ở Hải Dương như thế không bình thường, là việc lớn và càng thấy người đứng đầu Đảng ta đã nhiều lần nói đến bệnh xa dân, không chịu gần dân và chưa đặt sự “trọng dân” là mối lo lớn của Đảng. Nhìn rộng xa, đâu chỉ có Hải Dương mới ồn ã câu chuyện người nhà, chuyện thừa ghế chức nọ, quyền kia. Một thời các bộ, ngành cũng rộn rã chuyện dư thừa cấp thứ trưởng. Mới đây là chuyện Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Thanh Hóa có tới 8 ghế phó giám đốc. Rồi bao vụ “ký tá” vội vàng cả loạt trước khi hạ cánh nghỉ hưu cho người nhà, cho “thân tín, huynh đệ” đây đó cũng đủ eo xèo. Chả thiếu chuyện xếp ghế cho con, cho vợ của ai đó có quyền cứ như “làm xiếc”, cứ như “chuyện thường ngày ở huyện”: Chuyện đời nó phải thế có chi mà lạ (?)

Đảng, QH, Chính phủ rất quyết liệt “đột phá” mạnh mẽ vào thủ tục hành chính, vào bộ máy công chức quá cồng kềnh đang làm nặng nề các cơ quan công quyền. QH quyết tâm sẽ “sờ đến” các dự án đầu tư “ngẫu hứng” ném ra nghìn tỷ, nhiều nghìn tỷ “đắp chiếu trùm mền” lãng phí đang làm nặng gánh đất nước cũng là xem chân dung ai ký tá, ai đứng đầu những DN “cậu giời” này giờ ở đâu?

Không hiểu các cơ quan thanh tra, kiểm tra có nhìn thấy không? Nơi các tỉnh, huyện nào làm ăn yếu kém đều có chuyện thiếu minh bạch trong chức nọ, quyền kia. Hãy nhìn lại các tập đoàn, tổng công ty, các DN nhà nước có vấn đề về kinh tế thất thoát, đều “ẩn” trong đó những trớ trêu của câu chuyện “ghế đứng, ghế ngồi” xếp cho thân hữu, người nhà, nghe mới giật mình thay!

Cái gì cũng đúng quy trình! Vụ việc nào “phơi ra” cũng bảo không sai, cũng nói đề bạt cất nhắc đều trong quy hoạch, đều đúng quy trình quy chế.

Vẫn hay: Động đến con người là luôn nhạy cảm. Thế nên chuyện Bí thư Mỹ Đức (Hà Nội) có 10 người nhà làm cán bộ cũng là do ngẫu nhiên. Thế nên chuyện Bí thư Hà Giang với cả dây dợ anh em ghế nọ, chức kia là tự thân vận động, cũng hết sức tự nhiên… Nhưng dù có nói đúng quy trình, nói “ngẫu nhiên” gì đi chăng nữa, nhưng đó là cái “đúng” không lọt tai dân, là “cái không sai”, cái ngẫu nhiên nhưng “nghịch mắt” dân!

Càng thấy quyết liệt tái cấu trúc nền kinh tế đã khó. Nhưng tái cấu trúc lại đội ngũ người đứng đầu các cơ quan, DN, chọn tuyển cho đúng người tài năng tâm huyết, xem ra còn khó khăn hơn.

Đã nhìn thấy tình trạng đạo đức một bộ phận công chức ở các lĩnh vực xuống cấp. Xuống cấp trong hành xử trong công việc, xuống cấp trong tiếp xúc với dân ở cả trong cơ quan và bên ngoài công sở, nơi cuộc sống lúc nào cũng “chiếu thẳng” những chiếc gương soi. Những cán bộ kiểu như thế rõ ràng làm mất niềm tin với một nền công vụ, mất đi hình ảnh đẹp về đội ngũ thực thi công quyền của đất nước trong mắt người dân.

Chọn người tài, hay người nhà? Câu hỏi của người đứng đầu Chính phủ đang cần cách nhìn nhân văn. Đất nước cần tài năng thì dù là con cháu cô bác còn nghèo, hay cháu con lãnh đạo có quyền uy đều rất quý. Nhưng ai đó lợi dụng uy quyền, lộng quyền, lạm quyền, mà “ký tá” đón rước đưa vào cơ quan chính quyền, các DN lớn nhà nước toàn người nhà thân hữu “non tài, kém đức” chỉ nhăm nhăm vụ lợi đục khoét, dứt khoát phải kiên quyết loại thẳng tay!

Hà Phương/ Theo Đại biểu Nhân dân

*Tiêu đề bài viết do Tuần Việt Nam đặt

Ông Trần Đăng Tuấn bàn về chuyện làm từ thiện

Hoạt động cứu trợ khi có thiên tai trước hết và chủ yếu là công việc của hệ thống bộ máy nhà nước. Chỉ nhà nước mới có quyền lực để huy động cấp tốc phương tiện hiện đại, nhân lực chuyên nghiệp, các nguồn lực lớn khác để ứng phó. Đó là điều Nhà nước đang làm. Bên cạnh đó, đóng góp tự nguyện của người dân rất quan trọng và về ý nghĩa thì rất sâu sắc.

Năm 2006, cơn bão Chan Chu, tiếp theo là cơn bão số 6 gây hậu quả khốc liệt về người và của cho Miền Trung. Cả nước hướng về Miền Trung, nhiều đoàn thiện nguyện chở hàng hoá cứu trợ về khu vực bị nạn. Có những sự lúng túng nhất định trong việc phân phối cứu trợ. Đặc biệt đã xảy ra tai nạn thảm khốc đối với đoàn cứu trợ của một phường từ Thành phố HCM ra Đà Nẵng ủng hộ đồng bào bị thiệt hại bởi cơn bão số 6, khiến 12 người thiệt mạng.

Có lẽ tai nạn giao thông này là nguyên do trực tiếp dẫn đến có nhiều ý kiến và dư luận cho rằng cần phải có sự tổ chức chặt chẽ hơn hoạt động cứu trợ thiên tai. Và năm 2008 Nghị định 64/2008/NĐ-CP được ban hành, quy định việc vận động, tiếp nhận, phân phối và sử dụng các nguồn đóng góp tự nguyện hỗ trợ nhân dân khắc phục khó khăn do thiên tai, hoả hoạn và các sự cố nghiêm trọng, các bệnh hiểm nghèo.

từ thiện, quyên góp, cứu trợ, lũ lụt miền Trung
Ông Trần Đăng Tuấn

Nghị định này khuyến khích người dân ủng hộ đồng bào khu vực thiên tai và gặp khó khăn đặc biệt, nhưng theo một cơ chế là việc vận động quyên góp, phân bổ tiền, hang quy vào các đầu mối lớn như Mặt trận Tổ quốc, Hội chữ thập đỏ, chính quyền các cấp ở địa phương, và các tổ chức xã hội từ thiện có tư cách pháp nhân. Các tổ chức, đơn vị, cá nhân khác không được đứng ra vận động và phân phối hàng, tiền cứu trợ.

Xuất phát từ chỗ tạo hành lang để hoạt động cứu trợ diễn ra có tổ chức, phân phối hợp lý tiền và hàng cứu trợ, giảm thiểu các rủi ro khi người dân và nhóm từ thiện vào vùng thiên tai, tránh các hiện tượng cá nhân mượn lốt từ thiện để vụ lợi…nhưng các quy định trong Nghị định rõ ràng hạn chế sáng kiến của cá nhân, nhóm tự nguyện, đồng thời cũng chất lên vai các tổ chức lớn (Như MTTQ và Hội CTĐ) những gánh nặng quá lớn mà họ thực tế khó kham hết nổi. Đọc kỹ Nghị định này, thấy quy trình cồng kềnh, nhiều điểm chưa phù hợp thực tế.

Các tổ chức được Nghị định 64 trao quyền tổ chức quá trình vận động, tiếp nhận, phân phối cứu trợ cũng đã nỗ lực và làm được khối lượng công việc lớn. Nhưng cũng đã xảy ra các trường hợp nơi tiếp nhận đồ cứu trợ tự nguyện ngại nhận đồ vì thiếu kho bãi, phương tiện vận chuyển, người quản lý. Việc phân phối không tận tay, có những vụ việc lùm xùm phản cảm. Lòng tin của người dân vào cung cách tiếp nhận, phân phối giảm sút do các hiện tượng này. Có lúc sự nghi ngờ thiếu tin tưởng nói trên là thái quá, nhưng nó là hệ quả khó tránh do tác động từ một vài bê bối lớn nhỏ đã xảy ra.

Bản chất hoạt động xã hội từ thiện là hoạt động của xã hội lành mạnh. Một cơ chế gò ép là trái với bản chất này. Vì vậy không có gì đáng ngạc nhiên là từ khi ra đời phần nội dung quy định: Không một tổ chức, đơn vị, cá nhân nào khác (ngoài các tổ chức được nêu trong Nghị định) được quyền tổ chức tiếp nhận tiền, hàng cứu trợ có trong Nghị định chưa bao giờ được thực thi chặt chẽ trên thực tế. Hàng ngàn nhóm từ thiện, hàng triệu cá nhân đóng góp thiện nguyện hàng năm vẫn tiến hành hoạt động quyên góp và cứu trợ tình nguyện, có phối hợp và dựa vào thông tin, hướng dẫn của chính quyền, đoàn thể tại địa phương, nhưng không thông qua các tổ chức “chính thống”.

Hoạt động cứu trợ sau lũ lụt ở các tỉnh Miền Trung vừa xảy ra thêm một lần nữa khẳng định hoạt động thiện nguyện rộng rãi của các nhóm, đơn vị, tổ chức, cá nhân riêng lẻ độc lập diễn ra không trong khuôn khổ các quy định của Nghị định 64/2008.

Có hai vấn đề đặt ra:

1- Nhiều nội dung của Nghị Định 64 không phù hợp với tính chất của hoạt động xã hội – từ thiện. Nó nên được thay thế bằng các quy định phù hợp hơn với thực tế, trên cơ sở tôn trọng sáng kiến của người dân và quyền lựa chọn kênh tiếp nhận ủng hộ của người dân. Không có tổ chức nào dù lớn, dù có mạng lưới rộng khắp, lại có thể thay thế hoàn toàn sự năng động, nhạy bén của những nhóm quyên góp, cứu trợ, của hàng triệu người dân có tấm lòng hỗ trợ đồng bào khi hoạn nạn.

2- Hoạt động cứu trợ quần chúng tự phát dĩ nhiên có những khía cạnh chưa hợp lý mà bản thân những cá nhân, đơn vị độc lập tham gia vào việc này cũng nhận thấy. Đó là thiếu thông tin chính xác, chi tiết về nơi, đối tượng cần hỗ trợ, vật phẩm và mức độ hỗ trợ thực tế cần thiết. Sự trùng lặp, nơi thiếu, nơi thừa xảy ra là chuyện khó tránh khi các nhóm cứu trợ hoạt động riêng rẽ, thiếu thông tin chung, không liên hệ được với nhau để phối hợp.

Rõ ràng trong hoạt động này bản thân họ cũng muốn có sự điều tiết để nhiệt tình, công sức, của cải mà họ thay mặt người ủng hộ mang đến trao đúng người, đúng chỗ, đúng lúc, đúng mức cần thiết. Sự điều tiết này không nên được thực hiện trong khuôn khổ cơ chế cứng, mang nặng tính hành chính thể hiện trong Nghị định 64. Vậy nó nên thực hiện trên cơ sở nào?

Thay cho cơ chế liên kết cứng, nên tạo điều kiện để ra đời liên kết mềm giữa các cá nhân, đơn vị làm từ thiện với nhau và với các tổ chức “chính thống”. Liên kết cứng dựa trên quy định hành chính. Liên kết mềm dựa trên dữ liệu thông tin chung cho tất cả những ai làm cứu trợ. Nó cho biết các địa điểm, đối tượng cần cứu trợ, sự thay đổi của nhu cầu, thông tin về việc có những hỗ trợ nào đã được thực hiện tại từng địa điểm, nó phản ánh các biến động về nhu cầu ở mỗi khu vực bị nạn, người gặp nạn. Đã có những nỗ lực xây dựng dạng ngân hàng dữ liệu kiểu này, có mục đích tạo ra liên kết mềm bằng thông tin cho mọi nhóm cứu trợ độc lập. Trang Bản đồ từ thiện mà báo Lao động mới khai trương là một ví dụ.

Tất nhiên các tổ chức “chính thống” đã, đang và sẽ đóng vai trò rất lớn trong hoạt động cứu trợ, từ khâu vận động đến phân phối cứu trợ. Nhưng nên điều chỉnh ưu tiên hoạt động. Song song với việc trực tiếp đứng ra tiếp nhận rồi phân phối, hệ thống các cấp chính quyền, MTTQ, Hội Chữ thập đỏ hãy lấy chức năng vận động và cung cấp thông tin hướng dẫn là nhiệm vụ quan trọng nhất, qua đó điều tiết dòng chảy của nguồn lực cứu trợ nhưng không bắt buộc các hoạt động tự nguyện phải “quy về đầu mối” một cách cứng nhắc.

Sự chuyển hướng này là cần thiết vì không ai lại đi ngăn cản hoạt động thiện nguyện cho đồng bào hoạn nạn chỉ vì các hoạt động đó không hoàn toàn theo các quy định cứng.

Trần Đăng Tuấn

Hà Nội chật lắm, Hà Nội cần phát triển…

Có gì liên quan giữa hàng xà cừ cổ thụ trên đường Láng và tầng trệt chứa đầy khung tranh nhập từ Trung Quốc ở 65 Nguyễn Thái Học?

Có lần tranh luận với một bạn trẻ về hàng xà cừ trên đường Láng, tôi bảo, Hà Nội chật lắm, và Hà Nội cần phát triển, những hàng cây này rồi cũng phải nhường đất cho đô thị, giống như những ruộng húng Láng phía bên kia...

Bạn ấy không đồng ý. Nhưng cũng không cố gắng kéo dài cuộc tranh luận mà lẽ ra, tôi phải là người ở phía bên giữ gìn những gì xưa cũ của thành phố này và bạn trẻ, phải là người bảo vệ nhiệt thành cho một không gian đậm đặc hơn của đường xá và cao ốc.

Hôm nay, mà chẳng phải vậy, ngay lúc đó, tôi biết mình đã sai, nhưng hôm nay, khi ngọn lửa bùng lên từ khu vực chứa khung tranh của hộ kinh doanh tầng 1 Nguyễn Thái Học, thì chính xác tôi đã thua trắng bụng.

Có gì liên quan giữa hàng xà cừ cổ thụ trên đường Láng và tầng trệt chứa đầy khung tranh nhập từ Trung Quốc ở 65 Nguyễn Thái Học? Đó là sự tiếc nuối cho những khung cảnh xưa vốn cũ của Thành phố này đang dần dần tàn lụi trước sự xâm thực của phát triển và sinh kế.

cây xanh, văn hóa, phố Nguyễn Thái Học, khung tranh
Ảnh: VnExpress

Những người yêu Hà Nội, một Hà Nội văn hiến, đều biết đến Ngôi biệt thự số 65 Nguyễn Thái Học, nơi sinh sống của những Nguyễn Phan Chánh, Nguyễn Tư Nghiêm, Nguyễn Sáng, Dương Bích Liên, Đỗ Nhuận... và những nghệ sĩ thế hệ thứ hai như Đỗ Hồng Quân, Chiều Xuân. Những căn gác nhỏ cứ nhỏ dần theo năm tháng bởi nghệ sĩ thì mãi nghèo mà con cái, cháu chắt của nghệ sĩ thì tiếp tục sinh sôi.

Thực là một sự hài hước, nhờ hồn cốt của một thế hệ cầm cọ mà tầng 1 của 65 Nguyễn Thái Học được nhiều người biết đến, và giá trị thương mại của cái tổ ấm nghệ sĩ này được khéo léo khai thác thành nơi buôn bán tranh chép, tranh chợ và khung tranh các loại. Những không gian sinh sống của nghệ sĩ "xịn" thì thu hẹp theo năm tháng, tỷ lệ nghịch với sự phình ra của thị trường a dua nghệ thuật. Nhiều người giàu nhanh, nhanh đến mức không còn thời gian trang bị cho mình những kiến thức cơ bản về nghệ thuật, và để cho kịp với đồng bạn, họ vội vàng giao phó thẩm mỹ của mình cho những thợ vườn. Nghệ thuật chợ và nghệ thuật giả phát triển đáp ứng nhu cầu tất yếu của xã hội, xung lực kinh tế mà nó tạo ra đủ mạnh để đẩy lùi mọi giá trị chân chính vào những căn gác xép. Điều này thật rõ khi so sánh không gian sống và không gian kinh doanh của những cư dân 65 Nguyễn Thái Học.

Để rồi 11 giờ trưa 23 tháng 10... ngọn lửa của sự bất cẩn đã bùng lên từ đống khung tranh hàng chợ. Đám cháy bốc lên trong sự hoảng sợ của những cư dân... những người đã nhiều lần chờ đợi một sự đoái thương của cơ quan hữu trách đối với không gian sống nhỏ bé của mình.

Không chỉ là một ngôi biệt thự cổ. Những giá trị văn hóa mà không gian này rõ ràng xứng đáng để Hà Nội văn hiến ngàn năm bỏ ra một số tiền, chắc là nhỏ hơn nhiều so với tiền tiết kiệm được từ việc cắt cỏ, thay cây, làm sạch nước hồ Hố Mẻ để gìn giữ lại một địa chỉ văn hiến của một thời lừng lẫy.

Có một nhà văn, nếu tôi nhớ không lầm, trong một tiểu luận không tiện nêu tên, đã từng viết đại ý, khi bạn đi qua một con phố, nghe thấy tiếng dương cầm vọng ra từ cửa sổ của một ngôi biệt thự, bạn sẽ thấy thành phố đó, đất nước đó thật thanh bình.

Tiếc là những tiếng dương cầm, vốn đã rất hiếm hoi, ngày lại càng vắng vẻ trên phố phường Hà Nội.

Vụ cháy ở 65 Nguyễn Thái Học không chỉ khiến người ta cảm thấy thêm một lần lo lắng về sự an toàn của cư dân Hà Nội, mà nó còn lộ ra một sự xót xa khi chúng ta đang ứng xử thiếu văn minh với quá khứ của chính mình.

Tôi mừng, vì tôi đã thua bạn trẻ mà mình tranh luận.

Bởi vì tôi tin, nếu mình không làm được gì, thì bạn trẻ đó, và thế hệ của em sẽ có cách ứng xử công tâm hơn đối với những giá trị văn hóa của Thành phố này.

Lại Trọng Tình

'Người được bổ nhiệm sai cần trả họ về đúng vị trí'

"Chúng ta không né tránh! Người được bổ nhiệm sai thì trả họ về đúng vị trí và xử lý người có trách nhiệm, có thẩm quyền."

Đại biểu Quốc hội Phạm Tất Thắng – Phó Chủ nhiệm Uỷ ban VH-GD-TN-TN-NĐ của Quốc hội nhấn mạnh điều này khi trả lời VOV.VN về nhiều trường hợp bổ nhiệm gây dư luận không tốt nhưng vẫn “đúng quy trình”.

Trường hợp bổ nhiệm gây dư luận có là cá biệt?

PV: Qua nhiều vụ việc bổ nhiệm cán bộ vừa qua mà dư luận và báo chí phản ánh, theo ông, liệu có kẽ hở nào về quy trình?

Đại biểu Phạm Tất Thắng: Một loạt sự việc không chỉ vừa rồi mà nhiều sự việc trước đó khi có vấn đề xảy ra, dư luận và báo chí vào cuộc thì cơ quan có trách nhiệm đều trả lời “đúng quy trình”. Công tác cán bộ có chủ tương của Đảng, có kế hoạch, chỉ thị rồi đến Nghị quyết của chính quyền khá rõ, có lộ trình, có tiêu chuẩn, điều kiện... nhưng tại sao vẫn có hiện tượng như vậy?

Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng, Đúng quy trình, Bố bổ nhiệm con, cả họ làm quan

ĐBQH Phạm Tất Thắng – Phó Chủ nhiệm Uỷ ban VH-GD-TN-TN-NĐ

Tôi cho là đúng quy trình và quy trình đúng. Như vậy ở đây việc thực hiện quy trình không đúng, tức yếu tố chủ quan, liên quan đến người thực thi. Do đó cần rà soát xem các trường hợp gây dư luận đó chỉ là cá biệt hay phổ biến ở một mức độ nào đó. Trên cơ sở đó đánh giá lại tiêu chuẩn, quy trình để cụ thể và hặt chẽ hơn nữa.

Cùng với đó là phải quan tâm vấn đề thực hiện quy trình, yếu tố chủ quan để quy định rõ trách nhiệm từng cấp, từng khâu trong những việc đã được phát hiện cũng như sự việc sắp tới qua thanh kiểm tra phát hiện ra thì phải xử lý nghiêm minh.

PV: Bộ trưởng Bộ Nội vụ cho biết đang yêu cầu các tỉnh gửi báo cáo để tổng hợp về việc bổ nhiệm cuối nhiệm kỳ. Điều này là cần thiết, thưa ông?

Đại biểu Phạm Tất Thắng: Qua những thông tin phản ánh về bổ nhiệm như Hải Dương thì cơ quan quản lý Nhà nước cần có đánh giá tổng thể về việc sử dụng đội ngũ cán bộ công chức, viên chức.

Qua đó để xem có phát hiện ra trường hợp khác không, đánh giá trường hợp đó là cá biệt hay có vận dụng như phóng viên nêu là tình trạng bổ nhiệm cuối nhiệm kỳ.

Nhiệm kỳ trước cũng đã có vụ việc mà dư luận và báo chí rất quan tâm, nên nhân sự việc này chúng ta cần rà soát tổng thể, kể cả bổ nhiệm cuối nhiệm kỳ để xem có bổ nhiệm ồ ạt hay không.

PV: Để xảy ra những sự việc được coi là bất thường trong bổ nhiệm cán bộ rõ ràng có trách nhiệm của các cơ quan liên quan, thưa ông?

Đại biểu Phạm Tất Thắng: Quy trình bổ nhiệm khá chặt chẽ, từ chủ trương đến quy hoạch, bồi dưỡng, sử dụng... và có sự phân cấp nhất định.

Cấp lãnh đạo Sở có thẩm quyền và trách nhiệm trực tiếp bổ nhiệm lãnh đạo cấp phòng. Tuy nhiên, như ngành Nội vụ phê duyệt, kiểm tra hàng năm thế nào? Rồi cấp uỷ cấp trên kiểm tra thế nào trong thực hiện nhiệm vụ, quy hoạch vì hàng năm đều có báo cáo, nhất là công tác nhân sự.

Mạnh dạn trả người được bổ nhiệm về vị trí cũ

PV: Liên quan đến việc bổ nhiệm cán bộ ở một Sở nhưng Thủ tướng đã giao Bộ Nội vụ thực hiện thanh tra công vụ. Theo ông, điều đó nói lên điều gì?

Đại biểu Phạm Tất Thắng: Sự chỉ đạo nhanh, quyết liệt của Thủ tướng là cần thiết. Việc thanh tra cũng liên quan câu hỏi liệu có chuyện bổ nhiệm ồ ạt cuối nhiệm kỳ hay không, qua thanh tra công vụ ở Sở này rút ra bài học gì.

Việc thanh tra công vụ không chỉ dừng ở một vụ việc cụ thể ở Hải Dương mà trên bình diện rộng hơn để xem việc quy hoạch, đào tạo, bồi dưỡng, bổ nhiệm, sử dụng cán bộ thế nào, gắn với tinh giản biên chế, sắp xếp lại đội ngũ công chức, viên chức.

Sự chỉ đạo của Thủ tướng nhằm đến mục tiêu lớn hơn là một sự việc cụ thể ở một Sở.

PV: Nếu qua thanh tra khẳng định thông tin báo chí phản ánh là chính xác thì chắc chắn sự việc sẽ được xử lý quyết liệt?

Đại biểu Phạm Tất Thắng: Qua kiểm tra, thanh tra để quy trách nhiệm cụ thể nếu để xảy ra sự việc. Người có thẩm quyền bổ nhiệm nếu làm sai, lợi dụng thì sai đến đâu phải xử lý. Cá nhân được bổ nhiệm mà sai vị trí, chức năng nhiệm vụ được phê duyệt thì cần mạnh dạn trả lại vị trí theo đúng yêu cầu sử dụng của bộ máy.

PV: Báo cáo của Uỷ ban Tư pháp cho biết dư luận cử tri và báo chí phản ánh có một số trường hợp lạm dụng quy định để bổ nhiệm người thân, bổ nhiệm ồ ạt cuối nhiệm kỳ... gây bất bình trong dư luận. Quan điểm của ông như thế nào về nhận định này?

Đại biểu Phạm Tất Thắng: Vừa rồi hàng loạt vụ việc dư luận và báo chí nêu, từ việc bổ nhiệm người nhà ở một số địa phương, rồi một Sở chỉ có 2 chuyên viên... thì có liên quan đến người có chức vụ, quyền hạn.

Không chỉ trong báo cáo của Uỷ ban Tư pháp khi thẩm tra về báo cáo công tác phòng chống tham nhũng năm 2016 mà ngay cả báo cáo tổng hợp kiến nghị cử tri của Uỷ ban Trung ương MTTQ Việt Nam trong phiên khai mạc Kỳ họp thứ 2 vừa qua cũng nêu cử tri và nhân dân cả nước quan tâm vấn đề này, nó gắn với vấn đề lợi ích nhóm, tham nhũng, tiêu cực.

Một Chủ tịch HĐQT của một công ty lớn gây thất thoát, thua lỗ hàng nghìn tỷ vẫn được đề bạt, bổ nhiệm ở vị trí cao hơn thì rõ ràng ở đây có yếu tố chủ quan, có nâng đỡ nào đó. Tôi cho đó là nhận định có cơ sở.

PV: Trung ương vừa qua cũng nhấn mạnh giải pháp kiểm tra, giám sát để tăng cường chỉnh đốn Đảng. Với công tác cán bộ, vấn đề này càng phải được chú trọng, thưa ông?

Đại biểu Phạm Tất Thắng: Có quản lý, lãnh đạo là có kiểm tra, giám sát. Qua những vụ việc cụ thể vừa qua thì có thể nói chức năng này ở nơi đó chưa làm tốt lắm!

Kiểm tra, giám sát vừa là một chức năng của quản lý từ cấp trên đến cấp dưới, rồi của cơ quan chuyên ngành với hệ thống, tuy nhiên, thời gian qua có lẽ làm chưa tốt nên cần tăng cường.

Tôi cho rằng việc quan trọng của thanh kiểm tra là phát hiện cả những “mầm mống” có thể dẫn đến sai phạm để ngăn chặn, tránh xảy ra hậu quả.

PV: Xin cảm ơn ông!./.

Ngọc Thành/ TheoVOV.vn

"Làm lãnh đạo bao năm, tôi vẫn chưa hiểu 'phê bình nghiêm khắc' là thế nào"

“Thú thật đã từng làm lãnh đạo bao nhiêu năm tôi vẫn không hình dung ra nổi hình thức kỷ luật “phê bình nghiêm khắc” là như thế nào. Luật hoặc các quy định không hề có loại khái niệm như vậy và thực tế cũng không hề có!”- ông Nguyễn Minh Nhị bộc bạch.

Tuần Việt Nam giới thiệu kỳ 2 cuộc trò chuyện với ông Nguyễn Minh Nhị, nguyên Chủ tịch UBND tỉnh An Giang và LS. Nguyễn Ngọc Bích.

Kỳ 1: Chính sách tốt ở trên, xuống dưới bị vô hiệu hóa

Có ý kiến cho rằng, một số biện pháp chế tài hiện nay vẫn chưa đủ mạnh để cán bộ Nhà nước phải làm tròn bổn phận công vụ?

LS. Nguyễn Ngọc Bích: Tôi đồng hành, trợ giúp pháp lý cho doanh nghiệp nên thấu hiểu rõ.

Chính quyền nào cũng hoạt động theo thể chế có thể vận hành từ trên xuống dưới, từ phải qua trái. Tất cả các thể chế hành chính đều vận hành như vậy hết.

Ở ta, khi một người đứng đầu vi phạm quy chế công vụ, nhũng nhiễu doanh nghiệp, nếu bị tố giác hay bị phát hiện thì việc xử lý đầu tiên là về mặt Đảng.

Có một qui luật chung là nếu quyền lực mà không bị chế tài, kiểm soát thì ắt sinh ra lạm quyền, xem thường pháp luật!

thể chế, chính quyền, doanh nghiệp, hành chính
LS Nguyễn Ngọc Bích. Ảnh: Trần Bình

Ông Nguyễn Minh Nhị từng có thời gian dài làm trong bộ máy chính quyền. Từ những bài học thực tiễn, ông có chia sẻ như thế nào với ý kiến của LS. Nguyễn Ngọc Bích?

Ông Nguyễn Minh Nhị: Ý kiến này rất đúng, rất chính xác!

Ở ta đây đó vẫn có hiện tượng, khi có lỗi, có sai thì họ lại viễn dẫn “ việc này của tập thể cấp ủy”, ì vậy không quy trách nhiệm được.

Vậy thì điều gì đang khiến cho hiệu lực pháp luật chưa thực sự mạnh mẽ?

Ông Nguyễn Minh Nhị: Nếu công tác “lãnh đạo” và công tác “quản lý” mà lệch pha sẽ không chỉ làm giảm hiệu lực mà còn phát sinh ra một thứ văn hóa “nịnh bợ” rất tệ hại.

Lẽ thông thường xưa nay cấp dưới nịnh cấp trên. Nhưng ở ta cấp trên phải nịnh cấp dưới. Làm lãnh đạo vừa phải nịnh cấp trên và vừa nịnh cấp dưới. Bởi không nịnh cấp dưới thì bầu cử họ không bầu cho. Bầu thi đua ở cơ quan cũng không được chứ đừng nói những cái khác xa hơn.

Khi anh lãnh đạo ra ứng cử thì đưa ra tổ dân phố bình bầu. Cho nên phải nịnh tất tần tật. Bởi vậy cho nên người lãnh đạo đôi khi cũng khó nghiêm khắc, quyết liệt.

thể chế, chính quyền, doanh nghiệp, hành chính
Ông Nguyễn Minh Nhị. Ảnh: Tuổi trẻ

Thời kỳ ông Nguyễn Minh Nhị giữ cương vị Chủ tịch UBND tỉnh An Giang, ông có gặp phải trường hợp nào tương tự không?

Ông Nguyễn Minh Nhị: Sao mà tránh được?! Tôi cũng từng ra lệnh cách chức, kỷ luật, ra lệnh báo cáo …những trường hợp không chấp hành chỉ đạo. Nhưng cấp dưới chẳng làm thì cũng cười trừ chứ làm gì bây giờ?!

Cho nên, chúng ta muốn cải cách, thay đổi điều gì thì phải xác định và bắt đầu từ gốc rễ, bản chất của vấn đề.

Ông có thể nói cụ thể hơn?

Ông Nguyễn Minh Nhị: Gốc là cách lãnh đạo và quản lý đất nước và nền kinh tế này.

Có hiện tượng do năng lực yếu nên sợ, phải bủa lưới, phóng lao, bày ra cái này, cái kia để giữ cho được quyền hành, thể hiện qua việc ban hành nghị định, qui định. Cho nên mới có chuyện khi Chính phủ rà soát, yêu cầu tháo lưới ra, nhưng được ít bữa nữa có lãnh đạo mới thì lại tìm cách lẻn bổ sung thêm nhiều tấm lưới nữa.

Nếu muốn sửa phần gốc vấn đề thì phải sửa từ thể chế tổ chức, rồi cơ chế, pháp chế. Chứ hiện nay có hiện tượng cấp trên ra lệnh, cấp dưới không thi hành nghiêm túc nhưng cuối cùng chẳng làm gì được cả.

Ở Đài Loan ví dụ, nếu có động đất lớn mà nhà bị sập thì sẽ cho bắt chủ thầu ngay, mọi việc tính sau. Còn ta đây đó vẫn còn chuyện xử lấp lửng đánh lận con đen, nào là “kỷ luật phê bình nghiêm khắc”, “xử lý nghiêm khắc”!

Thú thật đã từng làm lãnh đạo bao nhiêu năm tôi vẫn không hình dung ra nổi hình thức kỷ luật “phê bình nghiêm khắc” là như thế nào. Luật hoặc các quy định không hề có loại khái niệm như vậy và thực tế cũng không hề có!

Xin cảm ơn ông Nguyễn Minh Nhị và LS. Nguyễn Ngọc Bích đã dành thời gian trao đổi.

Duy Chiếnthực hiện

"Chúng tôi thèm cơm, sợ mì ăn liền lắm rồi"

- "Ngay khi nghe lũ lụt, một bạn trong nhóm đã lên xe vào Quảng Bình. Tôi gửi tiền từ Ngân hàng Nông nghiệp cho bạn ấy và biết được người dân trong vùng lũ thèm cơm. Họ nói chúng tôi sợ mì ăn liền lắm rồi" - chị Thanh Chung - khách mời chuyên mục Hotface chia sẻ.

Thanh ChungPlay
Chị Thanh Chung nói về hoạt động thiện nguyện cho các em nhỏ vùng cao.
Thanh Chung 1Play
Những câu chuyện về việc làm tử tế, xúc động.
Thanh Chung 2Play
Xem toàn bộ phần 1 trò chuyện của chị Thanh Chung.

Nhà báo Hà Sơn: Xuất phát từ đâu chị gắn bó với công việc thiện nguyện?

Chị Thanh Chung: Tôi đã làm công việc thiện nguyện tròn 6 năm. Từ khi Hà Nội kỷ niệm 1000 năm Thăng Long, lúc ấy ở Quảng Bình bị lụt và tôi bị ám ảnh hình ảnh cánh tay giơ lên khỏi nóc nhà. Trong cơn hoạn nạn ấy, ở New York, tôi gửi về 200 đô la qua một người bạn làm ở UBND tỉnh Quảng Bình. Bạn đó liên kết được nhiều người cùng mang hàng cứu trợ những người đồng hương của mình.

Sau chuyến đi đó, bạn Hạnh Nguyên báo Dân trí tiếp tục thu gom cho những hoạt động khác. Thấy mọi người ủng hộ nhiều, các bạn của tôi đến gặp Hạnh Nguyên nêu vấn đề thành lập nhóm làm thường xuyên. Tôi có blog tên "Vì ta cần nhau" cũng đông bạn đọc. Mọi người nói lấy tên blog của tôi làm nhóm từ thiện và nó được ra đời như vậy.

Lúc đó chỉ có 11 chị em tham gia và đến giờ con số lên đến hàng nghìn người. Trong đó có cả nhóm từ Hungary, Đức, Úc, Mỹ đều gửi tiền về. Đặc biệt đợt lũ lụt Quảng Bình, Hà Tĩnh vừa qua các bạn ở Hungary lập tức chuyển về 1000$.

Nhà báo Hà Sơn: Thường trước mỗi hoạt động từ thiện nhóm của chị có khảo sát, tiếp cận nơi mình sẽ trao tiền hay các món quà?

Chị Thanh Chung: Nhóm của tôi 6 năm qua có rất nhiều mạng lưới cùng tham gia. Trước mỗi chuyến đi, chúng tôi đều liên lạc với sở giáo dục, phòng giáo dục của địa phương và lấy số liệu chính xác có bao nhiêu học sinh từng khối lớp sau đó gọi điện cho nhà sản xuất may quần áo. Chúng tôi dựa trên số liệu cụ thể, như lớp 1A có 20 em nữ, 30 em nam ở độ tuổi 6 đóng gói sẵn từng thùng đến nơi chỉ việc mở ra trao.

Chúng tôi rất cẩn thận nên không bao giờ đến mà thiếu của các con vì thiếu cũng làm chúng tủi thân. Chúng tôi cũng không nhận quần áo cũ bởi đứa cái cũ đứa cái mới làm cho chúng buồn. Chủ trương của chúng tôi là quần áo hoàn toàn mới. Có những nơi đi phát cho các con nhưng nhà trường giữ lại vì muốn các con mặc ở trường nhưng khi ở nhà chúng lại bị lạnh. Vì thế chúng tôi chủ yếu phát quà vào những ngày thường và báo phụ huynh để họ cùng con đến chứng kiến. Tan học phụ huynh dắt con trên tay ôm món quà thể hiện nó thuộc về họ chứ không thuộc về trường.

Nhà báo Hà Sơn: Nhóm từ thiện của chị hướng tới các em nhỏ vùng cao, tại sao lại là đối tượng này?

Chị Thanh Chung: Vì trẻ em là đối tượng yếu đuối nhất, nếu không bảo vệ - chúng không biết tự bảo vệ. Chúng tôi hướng về đối tượng trẻ em trong trường học nhằm mục đích tăng số lượng đến trường.

Có lần mang quần áo mới đến phát các điểm trường, có bà mẹ lao vào đòi nhận lập tức bị chính bà mẹ khác nói: "Mày không cho con đi học không được đâu". Chính vì điều đó chúng tôi chỉ phát cho trẻ con đi học để khuyến khích các em đến trường và nhận quần áo mới, sách vở mới. Sở dĩ chúng tôi quan tâm đến trẻ em mẫu giáo vì lên cấp 2 nhà nước có trường nội trú.

Nhà báo Hà Sơn: Chị chia sẻ chi tiết thú vị sẽ chỉ tặng những bộ quần áo mới chứ không phải quần áo cũ. Nhưng thực tế lâu nay nhiều tổ chức từ thiện kêu gọi quyên góp trên tinh thần ai có đồ không dùng gom tặng. Vì sao các chị lại lại có cách làm khác như vậy?

Chị Thanh Chung: Mỗi nhóm có tiêu chí riêng, nhóm quyên góp đồ đã qua sử dụng như "Thứ 7 vui" thu gom bán hoặc trao tặng nhưng chúng tôi lại nghĩ đã đem đến cho trẻ con thì như lời nói "Có sách mới áo hoa" chúng sẽ thích. Nếu mang đồ cũ, trẻ em cũng không vui. Thực ra, số tiền may cho trẻ em không lớn. Chỉ cần hai người lớn bớt đi một bữa ăn sáng đã may áo mới cho trẻ rồi.

Mang đến nhà dân bạn có thể dùng đồ cũ còn mang đến trường chủ trương của nhóm tôi phải là đồ mới. Bản thân tôi bên Mỹ cũng quyên góp những đồ dùng cũ, chọn lọc đồ đẹp gửi về Việt Nam rồi kêu gọi bán cho bạn bè lấy số tiền đó may quần áo mới cho trẻ em vùng cao.

Nhà báo Hà Sơn: Không chỉ hướng đối tượng là các em nhỏ vùng cao mà nơi nào có thiên tai, lũ lụt nhóm của chị cũng có những chia sẻ?

Chị Thanh Chung: Đúng vậy. Đây là lần thứ 2 chúng tôi có hàng về Quảng Bình ngay lập tức khi người dân gặp lũ lụt. Tôi vẫn nhớ lần đầu cách đây mấy năm, Quảng Bình cũng có trật lụt, lúc đó chúng tôi mua tôn ngay thị xã Hà Tĩnh, chuyển thẳng đến vùng lũ lụt để họ làm nhà.

Trận lũ vừa rồi ở Quảng Bình, ngay khi nghe tin, một bạn trong nhóm đã đi lên xe vào Quảng Bình, tôi chuyển tiền từ Ngân hàng Nông nghiệp cho bạn ấy và biết được người dân ở trong vùng lũ thèm cơm. Họ nói chúng tôi sợ mì ăn liền lắm rồi. Do vậy, nhóm chúng tôi mua gạo phát ngay tại chỗ cho mỗi hộ 20 cân và một triệu tiền mặt.

Có người thắc mắc tại sao lại đưa tiền vì sợ họ sử dụng không đúng chỗ. Nhưng chúng tôi nghĩ đưa tiền để nhà nào cần gì thì mua. Đợt vừa rồi chúng tôi chi gần 200 triệu cho đợt lũ. Chúng tôi cũng vừa khảo sát các trường học để chuyển chuyến hàng tiếp theo sẽ là sách vở, quần áo, chăn ấm cho các em nhỏ. Các hộ gia đình chúng tôi ủng hộ chỉ là nhất thời lúc khó khăn còn chăm lo cho đời sống các em tốt hơn là mục đích lớn chúng tôi đã vạch ra và sẽ theo đuổi.

Nhà báo Hà Sơn: Những việc tử tế nào chị chứng kiến trong hành trình đi làm từ thiện của mình?

Chị Thanh Chung: Trong quá trình đi làm từ thiện tôi gặp nhiều chuyện cảm động. Có một bác bán rau bên Gia Lâm lần nào tôi từ Mỹ về cũng gửi lúc 1 triệu lúc 2 triệu. Bác chỉ là người bán rau thôi nhưng rất có tấm lòng. Hay có người nhắn tin: "Cô ơi cháu chỉ có 200 ngàn và không thể góp được nhiều hơn". Nói chung nhiều người tử tế lắm.

Thực ra nhóm của tôi không có đại gia, chỉ góp chút ít rồi thành nhiều nhưng quan điểm của chúng tôi là muốn thay đổi ý thức xã hội. Nhóm chúng tôi một ngàn từ thiện cũng nhận, hai ngàn cũng nhận thậm chí có bạn không có tiền nhưng như tôi đã từng nói trên trang cá nhân của mình là hãy cho chúng tôi một tiếng vỗ tay để những việc làm được lan rộng như vậy cũng là tốt rồi.

Nhà báo Hà Sơn:Nhóm của chị hay nhận được số tiền hay món quà từ thiện bất ngờ hay đặc biệt của ai đó không?

Chị Thanh Chung: Thường chúng tôi hay nhận được số tiền quyên từ 100 ngàn, 200 ngàn, 1 triệu... Nhưng như đợt lũ Quảng Bình vừa rồi, có một cháu đang học ở Mỹ cùng với một người bạn nhắn cho tôi: "Cháu gửi bác một tấn gạo để gửi cho Quảng Bình tương đương số tiền 13 triệu". Đó là món quà tôi ngạc nhiên nhưng rất cảm động. Hay có cháu khác nói: "Cháu đi làm thêm ở Mỹ có ít tiền và nhờ mẹ cháu chuyển vào tài khoản cho bác". Các cháu sinh viên cũng phải đi làm thêm nhưng khi nhóm chúng tôi kêu gọi ủng hộ cũng rất tích cực. Trong 2 ngày vừa qua nhóm cũng đã tăng lên hơn 100 triệu, đó là con số tăng đột biến.

Nhà báo Hà Sơn: Chị làm cho nhiều tổ chức quốc tế và vẫn đảm đương công việc từ thiện liên tục, vậy phân bổ thời gian cho hai việc ra sao?

Chị Thanh Chung: Ở nước ngoài sau khi xong công việc ở cơ quan về nhà thời gian hoàn toàn còn lại của mỗi người. Thực ra bây giờ công việc chính của tôi là gây quỹ còn công việc cơ quan là đến các dự án trong nước làm việc.

Có nhiều cách để làm từ thiện, ví như tôi chịu khó viết bài để nhiều người đọc, nhiều người theo dõi xin tiền được nhiều. Thứ hai là tôi viết sách, có cuốn thu về mấy trăm triệu. Tôi cũng có ông xã ủng hộ, những việc nhà không làm được anh ấy tranh thủ giúp. Buổi tối tôi cần phải viết, hay giặt các con búp bê, ông xã cũng sẵn sàng giúp các việc khác. Đúng là thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn.

Sơn Hà - Thu Hà - Xuân Quý - Đức Yên - Xuân Phúc
Ảnh: Hòa Nguyễn